doc truyen tieu vuong phi khuynh quoc
Home » Unlabelled » Truyện Vương Phi 13 Tuổi full. Thứ Bảy, 4 tháng 1, 2014. Truyện Vương Phi 13 Tuổi full Vương Phi 13 Tuổi. Tác giả: Nhất thế Phong LƯu . Miệng nhỏ anh đào , hai má phớt hông,lộ ra khuynh thành tuyệt sắc.
Đọc truyện Tiểu Vương Phi Khuynh Quốc miễn phí, cập nhật chương mới nhất nhanh chóng, đã hoàn thành. Hỗ trợ đọc truyện trên di động, máy tính, máy tính bảng.
Đọc diễn cảm là cách sử dụng giọng đọc có kèm theo cử chỉ, điệu bộ, nét mặt để truyền đạt những ý nghĩ, tư tưởng, tình cảm của tác giả gửi gắm trong tác phẩm và cả những ý nghĩ, thái độ, tâm trạng, cảm xúc của người đọc đến với người nghe. 1.2.2. Bản chất của việc đọc diễn cảm Việc đọc nói chung và đọc diễn cảm là biến hình thức chữ viết của văn
Vay Tiền Home Credit Online Có An Toàn Không. Xuyên Không Nguồn Sưu Tầm; Editor TinhLinhTuyết _ Tịnh Du _ tuilakonrua _ Minnie Pham 477,563 Hoàn Thành 102416 08/04/2015 Đánh giá từ 55 lượt Truyện Tiểu Vương Phi Khuynh Quốc nói về một buổi sáng xuyên không qua, nàng đi tới một nơi chưa từng nghe tên, nước Hàn Vũ, dùng một tư thế mắc cỡ nằm ở trên người của nói vị Thần Vương có chiến tích chói lọi này không hề háo sắc, ít cười ít nói, khó có thể gần gũi. Nhưng mà, vì sao lúc nàng đang mơ mơ màng màng lại giở trò ăn nàng sạch sành sanh?Nàng không tiếc phá hủy hình tượng, vứt bỏ tự ái, trèo tường cao, bò chuồng chó, nhưng vì sao mỗi lần đều giống như quỷ ám bị chàng bắt trở không muốn ở lại cái đất nước xa lạ này, nhưng chỉ bởi vì một đạo thánh chỉ do chàng thỉnh cầu mà bị chàng giam giữ ở bên cạnh, nàng cắn răng nghiến lợi nhưng chỉ có thể để mặc cho chàng giày một sau khi trèo tường Chàng tức giận nói "Thần vương phủ thật sự đáng sợ như vậy sao? Nàng nhất định phải trốn đi sao?"Nàng xoắn ngón tay cười đùa cợt nhả "Nếu như nơi này không có huynh, chắc cũng sẽ là nơi đặt chân rất tốt."Vẻ mặt chàng hiện lên đầy vạch đen, bắt nàng trở này không phải sủng văn đơn thuần, có âm mưu có quỷ kế, có tình yêu nhấp nhô lúc lên lúc xuống, cũng có chuyện xưa vô cùng cảm động, nhưng mà nam chủ tuyệt đối cả người chuyên nhất một lòng không thay đổi .
Một buổi sáng xuyên qua, nàng đi tới một nơi chưa từng nghe tên, nước Hàn Vũ, dùng một tư thế mắc cỡ nằm ở trên người của nói vị Thần Vương có chiến tích chói lọi này không hề háo sắc, ít cười ít nói, khó có thể gần gũi. Nhưng mà, vì sao lúc nàng đang mơ mơ màng màng lại giở trò ăn nàng sạch sành sanh?Nàng không tiếc phá hủy hình tượng, vứt bỏ tự ái, trèo tường cao, bò chuồng chó, nhưng vì sao mỗi lần đều giống như quỷ ám bị chàng bắt trở không muốn ở lại cái đất nước xa lạ này, nhưng chỉ bởi vì một đạo thánh chỉ do chàng thỉnh cầu mà bị chàng giam giữ ở bên cạnh, nàng cắn răng nghiến lợi nhưng chỉ có thể để mặc cho chàng giày một sau khi trèo tường Chàng tức giận nói "Thần vương phủ thật sự đáng sợ như vậy sao? Nàng nhất định phải trốn đi sao?"Nàng xoắn ngón tay cười đùa cợt nhả "Nếu như nơi này không có huynh, chắc cũng sẽ là nơi đặt chân rất tốt."Vẻ mặt chàng hiện lên đầy vạch đen, bắt nàng trở hai sau khi bò chuồng chóNàng lấm la lấm lét đi tới chuồng chó lần trước, nhưng lại phát hiện. . . chuồng chó bị lấp kín, tường rào đã bị xây cao hơn, người giữ cửa tăng lên gấp ngửa mặt lên trời gào to "Hàn Hạo Thần! Huynh thật là quá đáng!"Thế nhưng chàng chỉ nhấc ly trà lên, ngồi ở một nơi không xa âm thầm vui ba sau khi uống rượuNàng lộ ra dáng vẻ vô cùng xinh đẹp và chủ động tới gần, vốn dĩ chàng đã cố gắng kiềm chế nhưng lại lập tức bị tan ngờ sau khi tỉnh lại. . .Nàng hối hận nói "Thật ra thì. . . mọi người đều là người trưởng thành rồi, chuyện tối hôm qua coi như chưa từng xảy ra nhé, huynh ngàn vạn lần đừng phụ trách với ta."Nàng không muốn cả đời phải đối diện với một khuôn mặt lạnh như băng không ngờ chàng vốn đang kinh ngạc sau đó lại hiện lên một nụ cười quỷ dị "Nếu không cần ta phụ trách, vậy thì làm nhiều thêm mấy lần nữa đi."Nói xong lại bắt đầu một màn mưa to gió lớn nữa. . .Nàng giận dữ Là tên khốn kiếp nào nói hắn ta không háo sắc hả? !——— ————Thời gian thấm thoát thoi đưa, từ lúc mới gặp nàng, chàng liền dành toàn bộ cưng chiều cả đời cho một mình nàng, nhưng mà một người khác xuất hiện lại phá vỡ sự ấm áp cuộc chàng chính là thanh mai trúc mã đến từ hiện đại, hay là vốn không phải cùng một người?Nhưng mà vì sao trong nháy mắt, tính tình của nàng lại thay đổi rất lớn, trong trí nhớ tựa như chưa từng có sự xuất hiện của chàng?Cảnh bốn gặp lại nhauChàng vươn tay muốn vuốt nhẹ mày ngài* của nàng, nhưng nàng lại lùi về phía sau, nhẹ nhàng hành lễ với chàng "Thần Vương điện hạ, xin tự trọng."*Mày ngài Lông mày dài và mảnh, thường chỉ mỹ mắt chàng hiện lên màu đỏ tươi, trong cổ họng hơi nghẹn ngào "Mộng Nhi, ban đêm nàng có còn thói quen đá chăn không?"Nàng kinh ngạc ngước mắt lên, lúc này trong lòng như có cái gì đau này không phải sủng văn đơn thuần, có âm mưu có quỷ kế, có tình yêu nhấp nhô lúc lên lúc xuống, cũng có chuyện xưa vô cùng cảm động, nhưng mà nam chủ tuyệt đối cả người chuyên nhất một lòng không thay đổi. Tags doc truyen tieu vuong phi khuynh quoc tieu vuong phi khuynh quoc tieu vuong phi khuynh quoc full tieu vuong phi khuynh quoc prc
''Vương gia!'' Thiệu Tần thấy hắn mất hồn, khẽ gọi hắn, lúc này hắn mới khôi phục tinh thần.''Ha ha! Nếu không phải quận chúa tự xưng là vị hôn thê của Đại hoàng tử, Bổn vương đúng là cho rằng Vương phi của Bổn vương đang đùa giỡn.'' Hắn cười đến khổ yên lặng nhìn hắn, mặc dù hắn không có nói gì nhưng chẳng biết tại sao cứ có cảm giác hắn rất yêu vương phi, cho nên mới dùng từ ''đùa giỡn'', cũng bởi vì những lời này mà địch ý của nàng dành cho hắn đã giảm đi nhiều.''Thần vương điện hạ, tại sao Vương phi không đi cùng?''''Ha ha! Nàng không muốn tới đây, một lát mang Quận chúa đi gặp.''''Ta giống Vương phi lắm sao? Ngay cả Vương gia cũng nhận lầm?''Trong lòng hắn căng thẳng, nguyên bản chính là một người, nhưng hắn không muốn cho Hô Diên Phong đề phòng nên cười nói ''Đúng vậy, giống nhau như đúc, lúc Đại hoàng tử mới đến nước Hàn Vũ cũng nhận lầm là Quận chúa.''Nàng nghe thấy vậy liền quay đầu nũng nịu nói ''Sao chàng lại nhận lầm người?''Vẻ mặt hắn ta có chút xấu hổ đang muốn giải thích nàng lại nói ''Về sau đừng có nhận lầm nữa.''Hắn ta cảm thấy lòng bàn tay đầy mồ hôi, chột dạ không dám nhìn Hàn Hạo Thần, miễn cưỡng nở nụ người rối rít mời rượu Hàn Hạo Thần, qua ba lần rượu, nàng cảm thấy nhàn chám, bởi vì Hô Diên Phong không để cho nàng uống rượu, mà ca múa nàng thấy cũng phát chú ý của hắn cũng không rời nàng đi, từng cử động của nàng đều ở trong đáy mắt hắn, hiện tại thấy nàng có chút ngồi không yên, thấy là thời cơ đã đến nên mở miệng nói ''Quận chúa đang nhàm chán, không bằng tới chỗ Vương phi vui đùa một chút, để Vương phi mang Quận chúa tùy ý đi dạo một vòng.''''Được!'' Nàng hăng hái, biểu hiện của nàng khiến cho trái tim hắn ấm áp, nàng quả nhiên vẫn là nàng, tính tình của nàng một chút cũng không thay đổi, vẫn ham chơi như vậy.''Thiệu Tần, để Liên Vân dẫn Quận chúa đi.''''Vâng.'' Hắn gọi Liên Vân tới, khi nàng ta tới nhìn thấy Quận chúa thì thiếu chút nữa kích động kêu lên, nhưng Hàn Hạo Thần đã phân phó, không thể biểu hiện khác thường, nếu không sẽ thất bại trong gang Vân khắc chế vui mừng trong lòng, tiến lên nói ''Quận chúa mời.''Chính là biểu hiện kinh ngạc của nàng ta là một hiệu quả tốt, Hô Duyên Phong còn tưởng rằng có người giống Tử Mộng như Hạo Thần nhìn hắn, nụ cười thoáng chốc biến mất, khi Hô Duyên Phong quay đầu nhìn hắn thì vẻ mặt hắn đã trở lại bình thường, sau đó giơ ly rượu lên nói ''Đại hoàng tử không cần lo lắng, Thần vương phủ tuyệt tối an toàn, chỉ là đợi lát nữa Đại hoàng tử không cần nhận lầm người.''Hắn nhếch môi cười cũng khiến Đại hoàng tử lạnh cả Vân đưa nàng đến Tầm Mộng cư, nàng nghi ngờ hỏi ''Nơi này là chỗ ở của Vương phi? Thật xinh đẹp!''Thấy nàng ngắm nghía bốn phía, Liên Vân cố nén kích động nói ''Đúng vậy, vương phi rất thích chỗ này.''Nàng gật đầu rồi sau đó nghĩ tới cái gì, liền hỏi ''Thiếp của Vương gia cũng ở nơi xinh đẹp như thế này?''''Cho tới bây giờ Vương gia không có thất thiếp, chỉ có vương phi.'' Liên Vân vội trả lời khiến nàng sững sờ, tưởng mình dọa nàng nên vội nói ''Thật xin lỗi Quận chúa, là nô tỳ lỡ lời.''Nàng lắc đầu, ''Đâu phải lỡ lời, là nói thực, không ngờ Thần vương gia lạnh lẽo lại chung tình giống Đại hoàng tử.''''Vương phi đâu?''Liên Vân trốn tránh nói ''Vương phi bảo nô tỳ mang Quận chúa ngắm cảnh trước rồi sau đó mới đến.''''Phòng ngủ cũng cần sao?" Chưa từng nghe qua ngắm cảnh cũng cần đến nhìn phòng Vân nở nụ cười nói ''Vương phi không kiêng kị. Quận chúa thích đi đâu thì đi nơi đó.''Mặc dù chưa gặp mặt nhưng nghe Liên Vân nói như vậy thì cảm thấy người này thật thân vừa đi vừa quan sát, trong lòng lại thấy rất quen Vân đi phía sau nàng, nhìn nàng như có vẻ suy nghĩ, nước mắt ẩn chứa trong hốc mắt, đưa lưng về phía nàng, yên lặng rơi Tử Mộng lẳng lặng nhìn, đi từ từ, không tự chủ được ngồi vào bàn trang điểm, cảm giác vừa xa lạ vừa quen như có hình ảnh thoáng qua trong gương, giống như có người trang điểm cho nàng, giống như có nụ cười rất dịu dàng, mà nụ cười đó chỉ thuộc về một người....Tâm không khỏi đau, người trong gương từ từ mơ hồ, đôi mắt nàng nổi lên một tầng sương bỗng dưng đứng dậy rời đi.''Vương... Quận chúa sao vậy?'' Liên Vân vội vàng tiến lên lắc đầu một cái ''Không có gì, chúng ta đi ra ngoài.'' Nàng không thể ở chỗ này nữa nếu không mình sẽ đau lòng đến chết, nhưng nàng đau lòng cái gì?Ra khỏi phòng, nàng quay đầu nhìn tấm bảng Mộng cư!Khi nàng muốn rời khỏi đây thì nhìn thấy cái xích đu nên thuận miệng hỏi ''Sao ở đây lại có xích đu? Chẳng lẽ ở đây có trẻ con?''''Xích đu này là Vương gia sai người làm cho Vương phi, Vương phi luôn hiếu động, sợ người nhàm chán nên sai người hầu làm xích đu cho Vương phi. Sau khi Vương phi thấy thì rất thích, có lúc Vương gia còn bồi Vương phi đẩy xích đu...''Liên Vân không ngừng nói, nàng lẳng lặng nhìn, Liên Vân mới ý thức được mình nói quá nhiều vì vậy lập tức nói ''Xin Quận chúa tha lỗi, nô tỳ lại nói nhiều rồi.''''Ta có thể chơi không?'' Nàng không trách mắng mà chỉ nhìn hỏi.''Dĩ nhiên có thể."Nàng ngồi lên xích đu, trong đầu toàn là lời nói của Liên Vân, cảm thấy Vương phi trong miệng bọn họ đang ngồi xích đu mà Vương gia đang giúp nàng đẩy xích mắt cảm thụ tất cả, thật giống như trong đó không xa, Tiểu Đông và Tần quản gia nhìn cảnh tượng trước mắt mà bàn tán.''Quản gia, người nói Vương phi có nhớ không?''''Được, nhất định nhớ được.'' Trong lòng hắn không nắm chắc nhưng đây cũng là tâm nguyện của hắn.''Nhưng Đại hoàng tử nước Ngân Nguyệt...''''Yên tâm, Vương gia đang ở đấy, Vương gia giao cho chúng ta bên này, chúng ta phải làm thỏa đáng mới được, đợi đến khi Vương phi nhớ lại thì hắn ta chỉ có thể trở về nước.''''Nói cũng phải, đây là Vương phi của chúng ta, sao hắn lại nói là Thái tử phi, thật buồn cười.''''May mà hắn vẫn chưa thành thân, nếu không nước Ngân Nguyệt sẽ bị san bằng thành bình địa.''''Đó là đáng đời, ai bảo tâm tư hắn không đứng đắn.''Nàng đột nhiên ngừng lại, cảm thấy không thoải mái.''Vương phi các người đi đâu rồi?'' Trong lòng nàng sinh Vân bắt đầu luống cuống, thấy thế Tần quản gia đi tới, ''Quận chúa điện hạ, Vương phi nói xin người đến thư phòng tụ họp.''''Thư phòng?'' Nàng có chút nghi ngờ nhưng đây là Thần vương phủ, chắc hẳn cũng không có rắc rối nên liền đi theo bọn Thiên Nhụy mượn cớ đi nhà xí, đi ra bên ngoài, đúng lúc đụng phải Thúy nhi, nàng nhìn bốn phía rồi kéo Thúy nhi lại hỏi ''Sao rồi? Báo cáo tin tức cho Lan phi nương nương chưa?''''Đã dùng bồ câu đưa tin, nhưng nô tỳ đợi mãi mà không thấy hồi âm.''''Tỷ tỷ đang bận rộn cái gì? Nàng không nghĩ ra biện pháp thì Lạc Tử Mộng sẽ trở lại, mặc kệ là thật hay giả, nếu nàng ta trở lại thì ta sẽ không có cơ hội.''''Tiểu thư, có lẽ cùng dáng dấp với Thần vương phi thôi, nàng ta rất nhanh sẽ đi cùng Đại hoàng tử.''''Ngươi biết cái gì, coi như không cùng một người nhưng hắn sẽ đoạt nàng lại, nếu bên cạnh hắn có nàng ta thì ta làm gì có cơ hội.''Thúy nhi ở bên cạnh không nói gì, người trong cuộc luôn mơ trong hoàng phi mở thư ra, trái tim nhất thời cả kinh, nếu không có cung nữ đỡ thì nàng muốn ngất đời sao lại có chuyện này?''Nương nương, người không sao chứ?''Lan phi xoay người hơn nữa mở miệng nói ''Không có việc gì....''Lạc Tử Mộng đi vào thư phòng, ''Vương phi đâu?''Một bên nha hoàn nói ''Thân thể Vương phi không thoải mái nên tẹo nữa mới đến.''Nàng không nói gì, thuận tay cầm ''Hàn Vũ quốc sử lục'' lên, mở ra, trong đầu thoáng qua cái gì, lập tức khép sách lại.''Quận chúa sao vậy?''Nàng lắc đầu, ''Không có gì, ta chỉ là người ngoài nên không tiện nhìn sử lục của nước Hàn Vũ.''''Trong thư phòng có giường?'' Nàng tới bây giờ, nàng chưa bao giờ thấy trong thư phòng Hô Duyên Phong có giường nên cảm thấy mới mẻ.''Đúng vậy, Vương gia bận rộn quốc sự, kể từ.... nô tài nói là, có lúc Vương gia ở thư phòng liền buồn ngủ.''Trên thực tế, khi nàng mất tích, hắn thấy Tầm Mộng cư quá mức thương tâm nên ở lại thư phòng, nhưng trong lòng lại mâu thuẫn nên chỉ qua đêm ở thư phòng hay Tầm Mộng cư.''Thôi, Vương phi các người không có ở đây nên ta cũng không ở lâu.''Tiểu Đông thấy thế liền chỉ vào bức họa nói ''Giống quá, đúng là không thể tin được trên đời này sao lại có người giống người như vậy.''
doc truyen tieu vuong phi khuynh quoc