em 18 rồi tôi muốn

Tôi đã buông tay rồi, em còn đòi quay lại chi nữa? Chúng ta lớn cả rồi, tôi không nhịn được em muốn gây sự với tôi, tôi không nhịn được em đùa giỡn lưu manh với tôi, cho nên em vẫn nên tìm thầy Chu kia đi." Pass từ chương 66 đến chương 70 là TieuThanh. Chuyện Phiếm đọc trong tuần Phục Sinh năm B 01/04/18 "Rồi mai đây tôi sẽ chết," Và đây, cũng là đề-tài mà bần-đạo bầy tôi muốn bàn đến, dù rất ngắn. Tôi xin đem theo với tôi đôi mắt trẻ thơ đẹp ngời, Em giương to đôi mắt, soi vào cuộc đời đang bước Tôi Chỉ Muốn Là Người Duy Nhất Em Yêu - Linh「Lyrics Video」MeensMV Official: and produced by Linh Mixed and Vay Tiền Home Credit Online Có An Toàn Không. Giờ khắc này, Cố Thiên Vũ ôm trong lòng một mỹ nhân như vậy, làm sao hắn chịu đựng được đây. Bóng dáng của hắn dưới ánh đèn càng thêm nổi bật, càng thêm chững chạc. Cái bóng đổ xuống, gần như bao bọc lấy thân hình nhỏ nhắn của Lâm Nguyệt Y, giống như một vòng bảo vệ an toàn. Cố Thiên Vũ luôn kiêng cường, lạnh lùng, thì ra hết thẩy là sự ngụy trang của hắn để che dấu đi nội tâm yếu ớt,cần một tình yêu trọn vẹn. Tâm tình của nàng lại xao động. Những ngày gần đây, Cố Thiên Vũ điều nhẹ nhàng mà cười, rồi quan tâm, rồi chăm sóc…. Thậm chí, hắn cùng nàng đối mặt với quá khứ đau khổ. Nàng quay lại, ánh mắt của nàng có chút ấm áp, có mềm mại, có dịu dàng, giống như những con gió phiêu đãng bên ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng thổi vào lòng hắn. Nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, chậm rãi dùng môi nàng chạm vào môi hắn. Sự chủ động bất ngờ của Lâm Nguyệt Y khiến đầu óc của Cố Thiên Vũ trở nên trống rỗng. Hắn chỉ cảm thấy được bờ ngực đầy đặn mềm mại của nàng chạm vào thân thể hắn. Nàng nhẹ nhàng buông nụ hôn xuống hô hấp, mùi hương dịu dàng chỉ riêng nàng quấn quanh hơi thở hắn. – ” Nguyệt Y, em làm như vậy sẽ khiến anh…. “. Cố Thiên Vũ đẩy người nàng xuống giường. Ánh đèn dịu dàng buông trôi lên mái tóc mềm mại của nàng. Cố Thiên Vũ lẳng lặng nhìn như say. Hắn biết rằng, cả đời này hắn vĩnh viễn không thể mất nàng. Như là mơ một giấc mơ xuân, nàng chủ động một chút, hai cánh tay trắng mịn lướt qua vai Cố Thiên Vũ, ôm lấy cổ hắn. Nhịp thở của hắn ngày càng dồn dập ” Nguyệt Y” giọng nói đầy khêu gợi hấp dẫn của hắn khiến Lâm Nguyệt Y rung động. Với vẻ đẹp của nàng dưới ánh đèn pha lê, hô hấp của hắn trở nên nặng nề hơn. Hắn tự thừa nhận, hắn luôn có sự lạnh lùng, nghiêm nghị, trấn tĩnh trước mặt phụ nữ, cho dù chủ động hay mê hoặc. Nhưng chưa bao giờ có cô gái nào giống như Lâm Nguyệt Y, khiến toàn thân hắn từ trong ra ngoài đều căng cứng. Nhiệt độ bên dưới ngày càng mãnh liệt, hắn nhẹ hàng hôn lên đôi môi của nàng. Nàng giống như con mèo nhỏ “ưm” nhẹ một tiếng, cơ thể bắt đầu cử động, hai cơ thể dính sát vào nhau hơn. Bàn tay to lớn của hắn bắt đầu di chuyển trên cơ thể nàng. Cởi bỏ từng nút áo sơ mi. Cố Thiên Vũ đang cố nén dục hỏa, thương tiếc khẽ vuốt ve nàng, khuôn mặt dán trên cần cổ mềm mại của nàng, từng chút từng chút một dịu dàng hôn. Cố Thiên Vũ từ từ cởi hết đồ của nàng vứt đi nơi khác, bàn tay to lớn bắt đầu vuốt ve cơ thể nàng. Hắn vùi khuôn mặt vào ngực nàng, vân vê như thứ quý giá nhất trên đời. Hắn ngẩn đầu lên, đối mặt với ánh mắt bị mê hoặc say đắm lòng người của nàng. – ” cho anh “. Hắn cuối xuống nói khẽ vào tai nàng. Giờ khắc này, nàng như đang trong cơn say, nàng chẳng hiểu nàng đang làm gì, nàng lên tiếng nhẹ ” ừ “. Không đợi điều gì thêm, Cố Thiên Vũ thẳng eo đâm tới. Một cảm giác ê buốt tỏa trên người Lâm Nguyệt Y, sao lại đau đến vậy? Đôi mắt nàng khẽ rơi những giọt nước mắt. Cố Thiên Vũ biết đây là lần đầu tiên của nàng nên hắn hết sức dịu dàng, hắn nhìn những giọt nước mắt mà đau lòng, hắn khẽ hôn lên mắt nàng. Giờ khắc này hắn không biết có nên dừng lại hay tiếp tục, nhìn nàng dưới thân, giống như con mèo nhỏ đau đớn. Cảm nhận được cơn đau đơn từ từ qua đi, sau đó là sự ngứa ngấy không nói được, ánh mắt nàng khẽ nhìn hắn, như muốn xin hắn tiếp tục. Thấy ánh mắt đó, hắn cũng hiểu. Hắn bắt đầu luật động, mạnh thật mạnh. Trong phòng lúc này, bên ngoài cửa sổ ánh trăng chiếu gọi vào phòng, một đôi nam nữ đang quấn lấy nhau, tiếng kêu kiều mĩ kích tình của người phụ nữ quan lên khắp phòng. Luật động một lần nữa, rồi một lần nữa cho đến gần sáng – ——- Sáng hôm sau, giật mình tỉnh giấc, cơn đau rát truyền đến từ thân dưới của Lâm Nguyệt Y, nàng định ngồi dậy thì có một sức lực rất lớn kéo nàng lại. Là Cố Thiên Vũ, tại sao nàng và hắn không mặc đồ. Nàng không còn là thiếu nữ đôi mươi gặp tỉnh cảnh như thế này mà thét lên. Nhưng trong lòng nàng lại có cảm giác vui lạ thường, vì sao vậy? Cố Thiên Vũ tỉnh giấc, hắn nở nụ cười với nàng, rồi ôm nàng chặt vào lòng, tì cằm mình lên đỉnh đầu nàng. – ” cảm ơn, cảm ơn em đã cho tôi một đêm tuyệt vời “. Phút chốc, gương mặt của Lâm Nguyệt Y đỏ ửng, dù nàng biết đây là chuyện sinh lí bình thường, nhưng dù sao cũng là lần đầu tiền, nên nàng cảm thấy ngại. Cố Thiên Vũ hiểu cảm giác của nàng lúc này. Hắn khẽ nói. – ” em đừng lo, tôi nhất định sẽ thực hiện lời hứa của mình, khiến cho em là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời “. Nàng và hắn cũng không nói gì thêm, do trận kích tình hôm qua đã khiến hai người mệt mỏi nên nàng và hắn cứ như thế chìm vào giấc ngủ. ——– Lần đầu viết H, nếu có không hay cũng mong các bạn thông cảm, mình sẽ trao dồi kĩ năng viết thêm???? Sau khi từ bệnh viện trở về nhà, cậu cảm thấy mệt mỏi trong người nên đã lên phòng nghỉ còn hắn ở dưới nhà nấu cho cậu một ít cháo Cậu mở cửa phòng đến giường ngã phịch xuống. Đưa tay sờ bụng, cậu không thể tin được rằng mình lại có thể mang thai. Quá bất ngờ cũng thật hạnh phúc, cậu có thể sinh cho hắn một tiểu bảo bối rồi. Xoa xoa bụng mỉm cười... một lúc sau cậu cũng chìm vào giấc ngủ Hắn nói xong liền lên phòng gọi cậu. Vào đến đã thấy tiểu thụ nhà mình ngủ ngon lành, tay vẫn còn đặt ở bụng, mỉm cười lắc đầu. Hắn bước đến mở giày thật nhẹ nhàng từ chân cậu, tiếp đến kéo chăn đắp ngang người cậu xong lại hôn nhẹ lên trán cậu. Cuối cùng, định bước xuống nhà thì.... We don't talk anymoreWe don't talk anymore... Chuông điện thoại cậu chợt vang lên, sợ sẽ đánh thức bảo bối mình nên hắn đã mang ra ngoài... [ Jiminie ah~~ Con có khỏe không? Mẹ nhớ con chết đi được! Khi nào con cưng của mẹ mới về đây?... ] Người bên kia luyên thuyên một tràn không để hắn kịp nói gì [ Sao không trả lời mẹ? ] là người mẹ kính yêu của cậu đấy! "Cháu không phải là Jiminie thưa bác" hắn ôn tồn nói [ Hở? Không phải con trai tôi? Vậy cậu là ai mà giữ điện thoại của thằng bé? ] "Jiminie, em ấy mệt nên đã ngủ rồi thưa bác" "Cháu không muốn đánh thức em ấy nên đã mạn phép nghe máy" hắn nhẹ nhàng nói. Dù gì cũng là mẹ vợ nên phải gây ấn tượng tốt mới được [Thằng bé mệt sao? Nhưng sao cậu và nó lại ở cùng một chỗ? ] giọng nói bà đầy nghi hoặc Nhất thời hắn thật không biết trả lời thế nào nữa. Ba hắn nói mẹ vợ hắn không phải dạng tầm thường. Jimin chính là tâm can bảo bối của bà, bất cứ thứ gì liên quan đến cậu bà đều biết một cách rõ nhất. Về chuyện hắn và cậu ở chung một nhà chính là nhờ ba hắn và ba cậu qua mắt mẹ Jimin [ Cậu có nghe tôi nói gì không? Mau trả lời câu hỏi của tôi đi! Tại sao cậu và con tôi lại ở cùng một chỗ? ] [ Chẳng phải thằng bé sống một mình sao? Chuyện này là thế nào? ] Gay go rồi đây! Phải trả lời thế nào đây? Không ngờ cũng có lúc hắn cứng họng như vậy! "Ừm.. cháu và Jiminie... ờm..." [Không nói được? Được rồi, phiền cậu nói với thằng bé chiều nay tôi sẽ bay sang đấy! ] Bà bỏ lại một câu rồi thẳng thừng cúp máy, trong giọng nói có chút gì đó không được tốt lắm. Lần này lớn chuyện rồi! Mẹ vợ xem ra rất khó đối phó Hắn thở hắt ra một hơi, vào phòng để điện thoại cậu vào chỗ cũ. Ngồi xuống mép giường, nhìn gương mặt say ngủ của cậu. Vì cậu dù bắt hắn hạ mình hắn cũng bằng lòng... hắn xuống nhà gọi điện cho ba hắn, kể lại sự tình lúc nãy. Ba hắn bảo sẽ nói chuyện với ba cậu bảo hắn đừng quá lo, chuẩn bị tinh thần tác chiến với mẹ vợ______________________________________ "Ưm..." cậu mở hờ đôi mắt sau một giấc ngủ thoải mái. Đảo mắt nhìn xung quanh rồi ngồi dậy vào phòng tắm xả nước vào bồn.... Một lát sau, cậu bước xuống lầu với thân thể thơm tho cùng áo sơmi trắng của hắn cùng quần short ngắn. Không phải là cậu muốn mặc đồ của hắn đâu! Vì tìm không thấy đồ của mình với phần làm biếng nên đã quơ luôn áo hắn mà mặc "Em đang định câu dẫn tôi sao?" Cậu giật mình khi đôi bàn tay lành lạnh ôm ngang eo mình "Anh à, thật là làm em hết cả hồn" cậu quay đầu nhìn hắn mặt giận dỗi đánh vào đôi tay đang ôm chặt eo mình Hắn không nói gì, mỉm cười cắn nhẹ lên vành tai cậu làm cậu co rút cổ, tránh né "Có đói không?" Tự cằm lên vai cậu dịu dàng hỏi "Ừm... đói. Em muốn ăn, mau cho em ăn đi" nhõng nhẽo "Ăn tôi được không?" Hắn thật xấu xa. Vuốt ve vòng eo mẫn cảm của cậu "Ai thèm chứ?" cậu phụng phịu, bĩu môi, nếu đè hắn được cậu cũng không ngại đâu? Nhưng rất tiếc.... "Được rồi! Vào thôi" Hắn bỏ cậu ra đến trước mặt cậu xoay lưng lại chân hơi khụy xuống. Cậu hiểu ý liền vui vẻ vòng tay qua cổ của hắn, hắn hai tay giữ hai bên chân cậu đứng thẳng dậy cõng cậu vào phòng ăn_________________________________ "Park Jisung! Ông mau giải thích chuyện này cho tôi ngay!" Kim Yeri lạnh giọng chất vẫn chồng mình Kim Yeri - người phụ nữ hoàn hảo, là luật sư giỏi, có nhiều kinh nghiệm, là tấm gương mà bất kì người nào mơ ước làm luật sư đều ngưỡng mộ. Bà có nhan sắc lần tài năng. Tuy đã trên 40 nhưng nhìn thì chẳng khác gì gái hai mươi mấy [Yeri, em bình tĩnh, từ từ anh sẽ giải thích] Park Jisung xuống giọng dỗ dành vợ mình "Park Jisung! Rốt cuộc anh đã giấu tôi bao nhiêu chuyện rồi?" Kim Yeri không ngờ chồng mình lại có thể giấu bà một chuyện tày trời như vậy. Con trai cưng của bà lại sống chung với một người xa lạ, còn thân thiết đến mức.... [Yeri, anh không giấu em bất cứ chuyện gì cả, trừ... chuyện này] vế sau ông càng nhỏ giọng "Chuyện này... tôi chưa bỏ qua cho ông đâu" bà để lại một câu rồi cúp máy, tay siết chặt lại, không ngờ người chồng mà bà lại tin tưởng lại lừa gạt bà như vậy Nếu con trai cưng của bà mà phát sinh chuyện gì với thằng nhóc đấy thì bà sẽ cho thằng nhóc đó vào bốc lịch ngay lập tức - Nói về phim ảnh, Kiều Minh Tuấn không sợ bị chê, cũng không sợ cực, anh sợ nhất là… bị hói! Những ngày giáp Tết, giữa hành trình bận rộn ra bắc vào nam để quảng bá cho phim mới 798 Mười’, Kiều Minh Tuấn tranh thủ dành vài phút trò chuyện với phóng viên VietNamNet. Vẫn cái chất mộc mạc, chân thành như mọi ngày, anh ăn mặc giản dị, không makeup khi lên hình như nhiều đồng nghiệp nam, kể chuyện cởi mở và đôi lúc lại hồn nhiên bật cười lớn tiếng. Trở về từ lễ trao giải WeChoice Awards 2018, Kiều Minh Tuấn hồ hởi nói về giải thưởng Phim điện ảnh được yêu thích nhất dành cho Em chưa 18’ mà anh đóng vai chính. Nam diễn viên không hay biết rằng mình cũng lọt top đề cử Nghệ sĩ có hoạt động đột phá trong năm. Nói tới hai chữ “đột phá”, Kiều Minh Tuấn bày tỏ sự biết ơn với bộ phim Em chưa 18’ khi tạo nên cú rẽ tuyệt vời của anh trong điện ảnh. Anh phấn khích kể không hết chuyện về những ngày quay phim. Không mấy ai biết rằng, nam diễn viên từng tìm đủ lý do từ chối vai Hoàng sau lần đầu đọc kịch bản “Tôi thấy nhục nhã khi nhìn hình ảnh của mình”, Kiều Minh Tuấn bật cười nói nửa đùa nửa thật. Kiều Minh Tuấn ngoài đời vui vẻ, hồn nhiên và chân chất, có nhiều nét giống các vai diễn của anh Đóng phim, Kiều Minh Tuấn không sợ cực, cũng không ngại bị khán giả chê diễn xuất một màu. Anh nói đùa, điều đáng sợ nhất hiện tại là nguy cơ… bị hói. Trái với chuyện đóng phim, việc kinh doanh và làm phim khiến anh yêu thích nhưng vẫn còn nhiều e dè. Kiều Minh Tuấn tự nhận, bản thân là người không biết tính toán, làm ăn dễ lỗ vốn. Clip 1 Kiều Minh Tuấn kể chuyện sợ bị hói vì đóng phim Clip 2 Kiều Minh Tuấn muốn kinh doanh mà sợ lỗ vốn Trong lễ trao giải WeChoie, anh có tên trong danh sách đề cử Nghệ sĩ có hoạt động đột phá trong năm. Anh nghĩ sao về hai chữ “đột phá” dành cho mình? - Ồ tôi cũng có đề cử sao? Tôi không để ý nữa. Năm vừa rồi có nhiều đột phá đối với sự nghiệp của tôi. Bộ phim Em chưa 18’ đạt doanh thu cao, giành nhiều tình cảm của khán giả, nhận nhiều giải thưởng. Nói chính xác hơn thì đó là bước đột phá của cả ekip làm phim. Trước khi nhận kịch bản Em chưa 18’, anh có từng nghĩ tới việc đóng dạng vai đào hoa như Hoàng không? - Không, không hề. Suốt từ hồi đóng Bụi đời Chợ Lớn’, tới tận lúc Em chưa 18’ bấm máy, tôi mới được anh Charlie và hãng phim Chánh Phương mời hợp tác một dự án. Khoảng thời gian dài giữa đó, tôi thấy rất buồn. Có lúc tôi tâm sự với anh Charlie “Tại sao lúc đóng Bụi đời Chợ Lớn’, anh khen em dữ lắm, mà sau đó anh im luôn, không nói gì tới em. Em không biết mình đã làm gì sai mà không thấy anh mời, dù chỉ là những vai nhỏ?”. Lúc đó anh Charlie nói, sau Bụi đời Chợ Lớn’, người anh muốn hợp tác nhất chính là tôi, nhưng không có duyên. Nhưng mà anh bảo tôi phải thấy vui, vì những lần lỡ duyên nhỏ nhặt đó cộng lại giống như cộng sổ vậy, trở thành một môi duyên lớn, chính là Em chưa 18’. Nghe vậy tôi rất vui, vậy mà khi đọc kịch bản xong, tôi không dám nhận. Tại vì nhân vật khác con người tôi quá cười. Hoàng là gã sát gái, chỉ thích tình một đêm, không tin vào tình yêu và gia đình, lại sang chảnh, mang kiểu cách ăn nói của dân chơi. Tôi lúc nào cũng bình dân học vụ, không quen mặc vest, chải chuốt. Tôi đành mượn cớ kẹt lịch, nhà sản xuất lại nâng giá catse, rồi tôi hứa cố gắng sắp xếp lịch, nhưng cuối cùng vẫn xin từ chối vì bận. Chuyện tôi kẹt lịch là có thật, nhưng sau đó tình cờ tôi lại huỷ lịch với bên đó, thành ra lại rảnh. Bên Chánh Phương thấy thế mới hỏi, tôi cứ nghĩ Em chưa 18’ bấm máy rồi, nên thật thà kể chuyện huỷ phim. Họ liền kêu tôi tới ký hợp đồng. Lúc đó tôi mới giật mình vì nói hớ cười. Trong khi Cát Phượng khuyên tôi là nghệ sĩ cứ nên làm liều, vì an toàn quá khó lòng thăng hoa. Vậy là tôi đành nghe lời bạn gái. Anh có còn nhớ cảm xúc lần đầu khi hoá thân vào vai Hoàng? - Qua tới đoàn phim, tôi mặc vest để quay thử một vài cảnh. Quay xong xem lại mới thấy nhục nhã về ngoại hình của mình, không thể toát lên được chất của nhân vật. Sau cùng theo lời khuyên của đạo diễn hình ảnh, tôi nhuộm tóc màu bạc để thay đổi diện mạo. 6 tiếng đồng hồ tẩy tóc, tôi cứ nước mắt ngắn nước mắt dài vì da đầu đau và rát. Nhuộm tóc xong, thằng Hoàng trong kịch bản đã thực sự hiện thân như mong muốn của anh Lê Thanh Sơn. Chưa hết đâu. Xong tóc tai tôi còn phải tập dáng đi, dáng ngồi. Ngày trước lúc nào cũng gù lưng như vậy nè, không biết tự tin. Nhưng vào vai Hoàng, mặc vest phải đi đứng thẳng lưng, nói chuyện lưu loát, phong thái kiểu cách. Tôi phải tập tác phong trong vòng 10 ngày. Phần 2 của Em chưa 18’ là Em trên 18’ đã thực hiện tới đâu rồi? - Chưa quay luôn. Lúc đầu, hãng Chánh Phương dự định ra mắt phần 2 vào dịp nghỉ lễ 30/4 để kỷ niệm một năm. Tuy nhiên vì phim quá thành công, khán giả quá ủng hộ nên ekip muốn thực hiện một bản phim tốt nhất có thể, thay vì chỉ mượn danh Em chưa 18’ để câu khách. Anh có thể tiết lộ một chút câu chuyện của phần 2 được không? - Câu chuyện sẽ khác phần 1 một chút. Nhân vật vẫn giống như vậy. Đạo diễn Lê Thanh Sơn chỉ nói, trong Em trên 18’, Kiều Minh Tuấn tiếp tục phải nhuộm tóc giống Hoàng. Lúc Em chưa 18’ đóng máy, tôi không nghĩ phim thành công, không nghĩ sẽ có phần 2, nên đã thề không bao giờ nhuộm tóc nữa. Tại vì đau lắm. Nguyên một tháng trời cứ ba ngày đi tẩy tóc một lần, làm da đầu mỏng đi, giờ hạn chế mọc tóc luôn. Tôi sợ mình bị hói. Lúc chuyên viên làm tóc sấy tóc cho tôi, tóc tôi cứ rụng và bay ra đằng trước. Nghĩ đến viễn cảnh ba mươi mấy tuổi mà bị hói, không làm nghề được, phải đội tóc giả, tôi thấy mệt lắm cười Kiều Minh Tuấn phải cực khổ lắm mới có được tạo hình ưng ý trong 'Em chưa 18' Anh nghĩ sao nếu có người nhận xét anh diễn xuất một màu, lúc nào cũng chọc cười khán giả? - Tại vì toàn phim hài mà cười. Nếu như khán giả nào xem phim truyền hình sẽ biết tới các vai diễn rất khác lúc trước của tôi. Ví dụ như trong phim Đời’, tôi vào vai một anh hoạ sĩ rất hiền lành, bị cuộc đời vùi dập. Hay trong phim Bước qua bóng tối’, tôi là một công an biến chất, rất ác. Nhiều diễn viên khi đã có tên tuổi đều rẽ hướng làm đao diễn, sản xuất hoặc kinh doanh. Còn anh thì sao? - Tôi nghĩ nhiều tới mấy việc đó lắm. Lúc trước mới đi đóng phim, có chút vốn, tôi cũng muốn kinh doanh. Bởi tôi nghe nhiều người khuyên nghề diễn rất bạc, tuổi nghề lại ngắn, nên làm thêm nghề tay trái để ổn định. Sau này danh tiếng của mình đi xuống, khán giả không còn ủng hộ, mức catse cũng giảm, thậm chí phải đi xin vai. Nhưng đúng là nếu không làm diễn viên tôi đành nhịn đói mà chết thôi. Tôi không làm kinh doanh được đâu. Tôi có cái nết giống mẹ tôi lắm. Ngày xưa mẹ con tôi bán chè, thường bán theo ly, nhưng hàng xóm mà mang sang cái ca lớn, chúng tôi cũng bán theo cái ca đó luôn. Thế là lỗ vốn, bán được có một tuần dẹp tiệm. Đừng nói tính toán làm kinh doanh, chỉ đếm tiền thôi nghe ai nói gì là tôi lại quên, phải đếm lại từ đầu. Gần đây, tôi cũng muốn làm đạo diễn và nhà sản xuất phim, nhưng chuyện đó cũng phải tính toán nhiều. Trong quá trình đi quay phim, tôi cố gắng học “lỏm” kinh nghiệm của các đàn anh, trang bị cho bản thân kiến thức nhất định, rồi từ từ lấn sân khi hết thời. Cảm ơn anh về cuộc trò chuyện! Phong Kiều - Thanh Tùng

em 18 rồi tôi muốn